Phỏng tác từ clip ngắn online của Trung Quốc

Nguồn: Ngôn Tình Daily

Người viết: Giang Thượng Nguyệt Minh

Trong buổi họp mặt trước ngày anh cưới, nhóm bạn thân gồm bốn người: anh, hai cậu bạn và cô, quây quần ngồi bên nhau ăn lẩu uống bia ở quán ăn ven đường gần nhà cô.

Các bạn nhao nhao chúc mừng, chẳng ai ngờ người đầu tiên trong nhóm kết hôn lại là anh, chàng trưởng nhóm trầm tĩnh, đẹp trai nhưng lại khá lạnh lùng với phụ nữ, đến bây giờ anh cũng chưa từng yêu ai.

"Sao nôn nóng kết hôn thế? Cậu và cô ấy cũng mới quen đây mà?" Một cậu bạn vừa cụng lon bia với anh vừa hỏi.

"Cha mẹ tôi thích cô ấy lâu rồi, xem mắt xong quen nhau được vài tuần là ông bà đã bảo kết hôn đi." Anh chậm rãi đáp lời.

Cậu bạn còn lại cũng lên tiếng: "Thế nên cậu đồng ý kết hôn luôn à? Đã suy nghĩ kỹ chưa?"

"Cha mẹ tôi đã lớn tuổi, ông bà muốn có cháu. Vả lại cô ấy cũng là người ở thành phố này, kết hôn với cô ấy là thích hợp nhất."

Hai cậu bạn đưa mắt nhìn về phía cô rồi lại cụng ly với anh, thay phiên nhau nói lời chúc mừng.

"Đã vậy thì bọn tôi chúc cậu trăm năm đầu bạc."

"Phải sống hạnh phúc nhé."

Cô cũng mỉm cười cụng ly với anh.

Không khí trên bàn tiệc vô cùng vui vẻ. Bọn họ chơi thân với nhau từ thời đại học, đến nay cũng đã sáu, bảy năm, thân thuộc như anh em một nhà. Ngoài anh ra, hai cậu bạn kia cũng đã có người yêu, chỉ có mỗi cô là vẫn cô đơn lẻ bóng.

"Đã lâu như vậy rồi cậu vẫn chưa yêu ai à?" Anh quay sang hỏi thăm cô.

"Tôi cô độc nhiều năm cũng đã quen." Cô mỉm cười như thể chuyện đó rất đỗi bình thường. "Thôi, uống nào!"

Uống đến ly thứ ba, cả nhóm đã ngà ngà hơi men. Một cậu bạn ngồi đối diện tình cờ nhìn thấy chiếc điện thoại cô đặt trên bàn, không kềm được bật thốt:

"Đã mấy năm nay rồi mà cậu vẫn không đổi ốp lưng điện thoại sao? Có cần tiết kiệm như vậy không hả? Hôm nay tôi nhất định phải thay ốp lưng cho cậu mới được!"

Nói rồi anh chàng lập tức chộp lấy chiếc điện thoại của cô, trong lúc cô còn bần thần chưa kịp phản ứng, anh ta đã nhanh chóng tháo ốp lưng ra.

Một mảnh giấy lả tả bay xuống đáp ngay trước mặt anh. Anh ngưng mắt nhìn. Đó... đó chẳng phải là ảnh của anh hồi sinh viên hay sao?

Lúc này cô mới giật mình tỉnh dậy giữa men say, cô hốt hoảng chộp lấy bức ảnh, trong lòng thầm mong là anh chưa kịp nhìn thấy bóng người trong đó.

Anh lặng lẽ cất tiếng hỏi: "Là... người mà cậu thích à?"

"Làm gì có. Thôi uống đi nào các cậu!" Cô vừa nói vừa thẳng tay vất ngay tấm ảnh vào trong thùng rác dưới chân như thể nó chỉ là một tờ giấy rác tình cờ còn lưu lại trong ốp lưng điện thoại của cô.

Hai cậu bạn cũng sượng sùng không ít, thấy cô giơ ly lên lập tức đưa lon tới cụng, cười xuề xoà như thể chuyện gì cũng chưa từng xảy ra.

Truyện ngắn: Giá Như... - Phóng tác: Giang Thượng Nguyệt Minh
Truyện ngắn: Giá Như... - Phóng tác: Giang Thượng Nguyệt Minh

Hơn mười giờ tối tiệc cũng tàn, lúc này cô đã say đến quên đường về. Anh đứng lên bảo với các bạn "Tôi đưa cậu ấy về trước", rồi choàng tay cô lên vai anh chập chững bước về căn hộ nơi cô ở trong cùng khu phố.

Sau khi tiễn cô vào nhà, anh đứng tần ngần ngoài cửa một lúc lâu rồi mới xoay người rời đi.

Cô đứng phía bên kia cánh cửa, đợi mãi cho đến lúc anh đi rồi mới đẩy cửa ra, chạy như bay về phía quán lẩu nơi cả nhóm đã ngồi ăn lúc nãy.

Cô lao đến chiếc thùng rác dưới chân bàn, chẳng ngại rác rưới bẩn thỉu mà cho tay vào sục sạo tìm kiếm lại tấm ảnh của anh, tấm ảnh mà cô từng trân quý như báu vật. Thế nhưng tìm mãi cũng chẳng thấy tấm ảnh đâu, cô mệt mỏi ngồi phịch xuống đất, hai tay ôm đầu.

Thế là hết, anh sẽ cưới vợ, mà đến tấm ảnh duy nhất của anh cô cũng đánh mất. Cô không cho phép mình rơi nước mắt, vì nước mắt là mềm yếu, một khi đã mềm yếu, cô sẽ không kềm lòng được mà chạy đi tìm anh.

Ở bên kia đường, anh và hai cậu bạn đứng nhìn về phía quán ăn, nhìn dáng vẻ chật vật đến đau lòng của cô, anh bóp chặt tấm ảnh trong tay.

"Tại sao lại không nói cho tôi biết?" Anh cắn răng hỏi.

"Cô ấy không muốn làm cậu phiền lòng." Cậu bạn thở dài đáp.

Anh lặng lẽ đứng đấy, nhìn thân ảnh lẻ loi của cô gái ngồi bên kia đường, tấm ảnh trong tay bị bóp chặt đến méo mó.

Giá như anh biết chuyện này sớm hơn...

- GIANG THƯỢNG NGUYỆT MINH -